Một ngày dài chỉ lướt fb với những thông tin nóng hổi về chương trình 60' open show của VTV3 với chủ đề " Bạn chia sẻ trên mạng xã hội để làm gì ? ". Đọc rất nhiều bài viết ở các phía khác nhau và xem gần hết 40 phút của VTV thì mình có một số quan điểm tóm gọn như sau :
1. Clip VTV đã bị cắt xén biên kịch lại để diễn đạt một thông điệp nào đó đến người xem cũng như người dùng fb " Nếu mày không biết thì im miệng lại chứ đừng chia sẻ linh tinh " - quan điểm thôi nha
2. Khách mời chương trình có dụng ý mà thể hiện bản tính con người quá lộ, gây phản ứng ngược của người xem. Những người xem truyền hình Việt Nam, có thể chưa có kinh nghiệm trong việc tranh luân đến mức gay gắt như tranh cử tổng thống Mỹ nên họ sẽ có cảm giác như MC PA đang bị quây hội đồng, nó không cân bằng ở hai bên tranh biện nên nó dẫn đến ức chế cho người xem. Vụ này chắc sẽ là quả đắng cho VTV cho việc xem xét lại kịch bản
3. Có điểm mọi người cần chú ý, có một số chi tiết MC PA nói đến quyền được lên tiếng, bày tỏ quan điểm, dân chủ mà VTV không cắt xén
3. Thông điệp của khách mời như MC PA, Nhiếp ảnh gia Nguyễn Sơn hoặc Fbooker Cu Tri đều đã được truyền tải đến đông đảo người xem như #đừng im lặng , #share có trách nhiệm , # suy nghĩ trước khi share...
4. Nếu VTV có máu thì làm thêm cá chủ đề khác như : Động cơ nào làm cá 4 tỉnh miền Trung lăn ra chết toi, Làm sao để đánh chuột không vỡ bình, Vì sao càng học tập gương HCM nhưng tham nhũng vẫn ổn định chứ không tăng không giảm,.....
==============================
Nhưng cuối cùng quay lại title của bài viết, vì sao lại là những người bạn ?
Cuối ngày mình nhận được cuộc gọi một bạn khá thân học cùng cấp 3, bạn có nói nên hạn chế việc chia sẻ thông tin trên facebook . Vì một số lý do như có an ninh bạn sẽ theo dõi những bài viết, những cái like, share... Bạn cũng có nói dù nhà nước chế độ vẫn còn những vấn đề nhưng nó nhỏ thôi.
Mình chỉ là 1 cá nhân nhỏ không ảnh hưởng ai cả, chỉ thi thoảng share những bài viết mình cho là hay hoặc có nhiều kiến thức. Cũng không có đủ khả năng làm thay đổi tri kiến của đám đông.
Mình hoàn toàn không nhận xét được việc bạn mình khuyên vây là do sợ cho mình sẽ bị tù tội hay chỉ lo lắng do việc bạn ấy có một người bạn có khác chính kiến với chế độ như mình. Mình không muốn phản biện lại những ý kiến của bạn mình chỉ cười thầm thôi. Nếu các bạn không thích quan điểm của mình thì có thể unfriend, còn chúng ta vẫn là bạn ngoài đời. Nhưng mình sẽ không im lặng khi mình biết xã hội vẫn còn nhiều vấn đề cần những công dân giải quyết mà không thể để 1 tổ chức nào đó lo được. Mình có thể hiểu mường tượng một phần nào những khó khăn của những người bất đồng chính kiến với chế độ mà họ đã vượt qua. Mình sẽ luôn nghĩ tới việc xã hội thay đổi tích cực hơn khi ngươi dân được bày bỏ những quan điểm của họ với những vấn đề đang xảy ra.
Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016
Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016
Người dân tự thay đổi hay chính quyền thay đổi ?
Đọc nhiều fb quá đến nỗi nghi ngờ tất cả, nghi ngờ những người mình ngưỡng mộ, nghi ngờ cả kiến thức bản thân, nghi ngờ cả triết lý mình theo đuổi.
Người ta nói "dân thế nào thì chính quyền thế " , vậy nên người dân ( dân tộc VN ) phải nhìn nhận thói hư tật xấu của mình để tự sửa, điều chỉnh tốt hơn, song song với đó thì mới có chính quyền người dân mong muốn, theo ý nghĩa tốt hơn. Vậy điều này có đúng không ? Mình nghi ngờ điều nay lắm. Còn người là sản phẩm xã hội, nơi anh ta sống, những người anh ta giao tiếp, niềm tin anh ta theo đuổi, ý nghĩa cuộc sống anh ta phục vụ. Vâng, tất cả điều đó ảnh hưởng hình thành nên con người. Nói đến xã hội thật rộng lớn, cái gì tạo nên xã hội đó ? Hiến pháp là những điều luật gốc, những cam kết của người dân nhằm hướng đến một tổ chức cộng đồng văn minh ( Hẳn nói đến hiến pháp có lẽ 80% người dân VN chưa hiểu thực sự nó là cái gì :) ) và theo đó bầu nên một chính quyền đại diện người dân để quản lý xã hội cộng đồng. Xã hội vận hành dựa trên luật pháp và chính sách do nhà nước ban hành. Tuy nhiên, có một số chính quyền được nhân dân đưa lên tới bục vinh quang thì mong muốn mãi đứng trên bục vinh quang mà không có ý nhường lại cho nhân dân.
Vậy lỗi có phải do nhân dân không ? Câu hỏi này được chuyển cho ông SH, chủ tịt của QH 13 và chúng ta sớm có câu trả lời tại đây
Do cơ chế bầu cử Việt Nam là Đảng cử dân bầu, nên việc người dân không có một lựa chọn nào khác cả, nó là dị biệt so với mẫu số chung của các nước dân chủ trên thế giới. Nếu có một người dân nào muốn chọn một lựa chọn khác Đảng thì nhà tù luôn là một lựa chọn hữu hiệu mà Đảng, chính quyền dành cho họ.
Quay lại với chủ đề chính, vậy thì liệu rằng có thể có nhiều dân tốt trong một chính quyền tham nhũng và vẫn đầy bất công và giả dối , luôn có dùi cui và nhà tù dành cho những người bất đồng chính kiến. Và liệu rằng người tốt hiền lành ( như tôi chẳng hạn :D ) thì họ có ý thức đòi hỏi những quyền chính trị không ? Nếu xét ở môi trường xã hội VN tôi nghĩ đó là một điều khó, rất khó. Xã hội vận hành dựa trên hiến pháp, luật pháp cũng như chính sách của chính quyền. Và thường nếu quốc dân không đòi thì chính quyền cứ giữ mãi thôi,
Dù bị ảnh hưởng khá nhiều trong môi trường đại học bởi lý tưởng CNXH, tôi luôn mong rằng sẽ không có sự áp bức bóc lột giữa các giai tầng trong xã hội như đã từng xảy ra trong lịch sử : Xã hội Nông Nô, Phong kiến, tư bản man rợ ... Nhưng càng thêm tuổi, đọc thêm chút kiến thức, theo dõi các bài viết của những người khôn ngoan hơn , tôi thấy nếu một xã hội không có áp bức bóc lột như tôi hằng nghĩ thì hẳn nó lý tưởng quá, ảo tưởng điên rồ. Thay vào đó, tôi nghĩ mỗi xã hội ở giai đoạn nào cũng sẽ hình thành nên những giai tầng và hình thành nên mối liên kết đan quyện để tạo nên sức phát triển của xã hội . Tầng lớp tinh hoa, hay gọi là những tầng lớp tri thức phải dẫn dắt các giai tầng khác đến một xã hội hài hòa ( Chữ hài hòa có vẻ dễ nghe hơn ), họ có thể là những người đại diện chính quyền, hoặc tri thức hoạt động trong nhiều ngành xã hội. Họ phải có tính dân tộc, để nghĩ đến người dân khác mà không làm điểu tệ bạc.
Và xét nghĩ tầng lớp này có điều kiện tri thức và vật chất nên họ phải dẫn dắt dân tộc phát triển. Vì thế, tôi thiết nghĩ chính quyền phải nhận biết được những đặc tính xấu của xã hội, phải hiểu được bản chất con người trong xã hội là dễ làm điều xấu hơn là điều tốt. Nên cần phải giáo dục, cần phải dùng pháp luật nghiêm minh để xét xử không được phép nâng lên đặt xuống đối tượng nào. Có như thế thì dân mới nghe theo mà ủng hộ.
Tôi nghiêng về giải pháp từ trên xuống, sẽ tốt hơn là một giải pháp từ dưới lên. Chính quyền dùng nguồn hạn to lớn của xã hội để giáo dục quốc dân, cải tạo xã hội . Biết lắng nghe ý kiến của người dân qua mọi kênh thông tin. Biết tôn trọng sự khác biệt và nhìn nó qua lăng kính với tinh thần cầu thị và tôn chỉ 1 mục tiêu vì quốc gia dân tộc mà không phải đảng phái nào cả. Có như thế, trên dưới đồng lòng, dân biết cái khó của chính phủ, chính quyền cũng cảm nhận nỗi khổ của dân. Như hẳn quốc gia dân tộc hùng cường mà trường tồn. Một số ví dụ về giải pháp thay đổi từ trên xuống như Nhật Bản với thời Minh Trị đưa nước Nhật trở thành đế quốc, nước Mỹ với bản hiến pháp 1776 được đại trí thức lập ra 200 năm mà chỉ bổ sung chứ không hề vất bỏ.
Còn về giải pháp quốc dân thay đổi, tôi nghĩ hẳn sẽ khó lắm nếu không có một chính quyền vì dân thực sự. Giải pháp này đã được cụ Hồ và các nhà lãnh đạo cách mạng VN thực hiện từ năm 1945 đến nay. Và hẳn nó không thể là giải pháp tốt khi nhìn nhận vào lịch sử từ 45 đến nay. Nếu không thể có được giải pháp từ trên xuống mà phải thực hiện từ dưới lên, tôi hi vọng rằng tri thức của xã hội VN đủ lớn để biết sử dụng phương thức ôn hòa để cải biến xã hội chứ không phải một cuộc cách mạng lật đổ nữa. Dân tộc này đã chịu đủ đau thương ngàn năm rồi.
Chúng ta sẽ cần một Gandi hơn là ông cụ.
Người ta nói "dân thế nào thì chính quyền thế " , vậy nên người dân ( dân tộc VN ) phải nhìn nhận thói hư tật xấu của mình để tự sửa, điều chỉnh tốt hơn, song song với đó thì mới có chính quyền người dân mong muốn, theo ý nghĩa tốt hơn. Vậy điều này có đúng không ? Mình nghi ngờ điều nay lắm. Còn người là sản phẩm xã hội, nơi anh ta sống, những người anh ta giao tiếp, niềm tin anh ta theo đuổi, ý nghĩa cuộc sống anh ta phục vụ. Vâng, tất cả điều đó ảnh hưởng hình thành nên con người. Nói đến xã hội thật rộng lớn, cái gì tạo nên xã hội đó ? Hiến pháp là những điều luật gốc, những cam kết của người dân nhằm hướng đến một tổ chức cộng đồng văn minh ( Hẳn nói đến hiến pháp có lẽ 80% người dân VN chưa hiểu thực sự nó là cái gì :) ) và theo đó bầu nên một chính quyền đại diện người dân để quản lý xã hội cộng đồng. Xã hội vận hành dựa trên luật pháp và chính sách do nhà nước ban hành. Tuy nhiên, có một số chính quyền được nhân dân đưa lên tới bục vinh quang thì mong muốn mãi đứng trên bục vinh quang mà không có ý nhường lại cho nhân dân.
Vậy lỗi có phải do nhân dân không ? Câu hỏi này được chuyển cho ông SH, chủ tịt của QH 13 và chúng ta sớm có câu trả lời tại đây
Do cơ chế bầu cử Việt Nam là Đảng cử dân bầu, nên việc người dân không có một lựa chọn nào khác cả, nó là dị biệt so với mẫu số chung của các nước dân chủ trên thế giới. Nếu có một người dân nào muốn chọn một lựa chọn khác Đảng thì nhà tù luôn là một lựa chọn hữu hiệu mà Đảng, chính quyền dành cho họ.
Quay lại với chủ đề chính, vậy thì liệu rằng có thể có nhiều dân tốt trong một chính quyền tham nhũng và vẫn đầy bất công và giả dối , luôn có dùi cui và nhà tù dành cho những người bất đồng chính kiến. Và liệu rằng người tốt hiền lành ( như tôi chẳng hạn :D ) thì họ có ý thức đòi hỏi những quyền chính trị không ? Nếu xét ở môi trường xã hội VN tôi nghĩ đó là một điều khó, rất khó. Xã hội vận hành dựa trên hiến pháp, luật pháp cũng như chính sách của chính quyền. Và thường nếu quốc dân không đòi thì chính quyền cứ giữ mãi thôi,
Dù bị ảnh hưởng khá nhiều trong môi trường đại học bởi lý tưởng CNXH, tôi luôn mong rằng sẽ không có sự áp bức bóc lột giữa các giai tầng trong xã hội như đã từng xảy ra trong lịch sử : Xã hội Nông Nô, Phong kiến, tư bản man rợ ... Nhưng càng thêm tuổi, đọc thêm chút kiến thức, theo dõi các bài viết của những người khôn ngoan hơn , tôi thấy nếu một xã hội không có áp bức bóc lột như tôi hằng nghĩ thì hẳn nó lý tưởng quá, ảo tưởng điên rồ. Thay vào đó, tôi nghĩ mỗi xã hội ở giai đoạn nào cũng sẽ hình thành nên những giai tầng và hình thành nên mối liên kết đan quyện để tạo nên sức phát triển của xã hội . Tầng lớp tinh hoa, hay gọi là những tầng lớp tri thức phải dẫn dắt các giai tầng khác đến một xã hội hài hòa ( Chữ hài hòa có vẻ dễ nghe hơn ), họ có thể là những người đại diện chính quyền, hoặc tri thức hoạt động trong nhiều ngành xã hội. Họ phải có tính dân tộc, để nghĩ đến người dân khác mà không làm điểu tệ bạc.
Và xét nghĩ tầng lớp này có điều kiện tri thức và vật chất nên họ phải dẫn dắt dân tộc phát triển. Vì thế, tôi thiết nghĩ chính quyền phải nhận biết được những đặc tính xấu của xã hội, phải hiểu được bản chất con người trong xã hội là dễ làm điều xấu hơn là điều tốt. Nên cần phải giáo dục, cần phải dùng pháp luật nghiêm minh để xét xử không được phép nâng lên đặt xuống đối tượng nào. Có như thế thì dân mới nghe theo mà ủng hộ.
Tôi nghiêng về giải pháp từ trên xuống, sẽ tốt hơn là một giải pháp từ dưới lên. Chính quyền dùng nguồn hạn to lớn của xã hội để giáo dục quốc dân, cải tạo xã hội . Biết lắng nghe ý kiến của người dân qua mọi kênh thông tin. Biết tôn trọng sự khác biệt và nhìn nó qua lăng kính với tinh thần cầu thị và tôn chỉ 1 mục tiêu vì quốc gia dân tộc mà không phải đảng phái nào cả. Có như thế, trên dưới đồng lòng, dân biết cái khó của chính phủ, chính quyền cũng cảm nhận nỗi khổ của dân. Như hẳn quốc gia dân tộc hùng cường mà trường tồn. Một số ví dụ về giải pháp thay đổi từ trên xuống như Nhật Bản với thời Minh Trị đưa nước Nhật trở thành đế quốc, nước Mỹ với bản hiến pháp 1776 được đại trí thức lập ra 200 năm mà chỉ bổ sung chứ không hề vất bỏ.
Còn về giải pháp quốc dân thay đổi, tôi nghĩ hẳn sẽ khó lắm nếu không có một chính quyền vì dân thực sự. Giải pháp này đã được cụ Hồ và các nhà lãnh đạo cách mạng VN thực hiện từ năm 1945 đến nay. Và hẳn nó không thể là giải pháp tốt khi nhìn nhận vào lịch sử từ 45 đến nay. Nếu không thể có được giải pháp từ trên xuống mà phải thực hiện từ dưới lên, tôi hi vọng rằng tri thức của xã hội VN đủ lớn để biết sử dụng phương thức ôn hòa để cải biến xã hội chứ không phải một cuộc cách mạng lật đổ nữa. Dân tộc này đã chịu đủ đau thương ngàn năm rồi.
Chúng ta sẽ cần một Gandi hơn là ông cụ.
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016
Biểu tình ? Vì sao chúng ta cần biểu tình ổn hòa
Suốt hai ngày cuối tuần vừa qua, lướt trên facebook là hàng loạt hình ảnh những cuộc biểu tình trên hai đầu cầu Đất Nước : Sài Gòn và Hà Nội. Có thể cuộc biểu tình của đầu cầu Hà Nội đã bị dập tắt sớm nên không có thấy nhiều hình ảnh lắm. Tuy nhiên hình ảnh về cuộc biểu tình của người dân Sài Gòn mong muốn chính phủ cần cung cấp sớm thông tin minh bạch về thảm họa môi trường Miền Trung lại có rất nhiều điều suy ngẫm. Hình ảnh một bà mẹ ôm đứa con mình trong vòng tay với nhiều vết thương bầm dập trên mặt , chân tay đã lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội. Cộng đồng mạng dậy sóng, rất nhiều fb là nhà báo, trí thức đã cất tiếng nói phản đối việc trấn áp thô bạo của chính quyền. Đó chính là những tiếng nói lương tri của xã hội, có thể họ không hoàn toàn đồng tình với mục đích của các cuộc biểu tình vừa rồi nhưng họ hiểu rằng biểu tình là quyền của người dân được hưởng và việc trấn áp thô bạo ( có thể gọi là hành động đểu cũng được khi sử dụng an ninh chìm nổi, sử dụng vũ lực với người dân mà không ghê tay ) như vừa rồi là một hành động rất xấu.
Vậy biểu tình là gì ? Nếu tra từ điển hán việt thì nó có nghĩa như sau :
a. Biểu đạt cảm tình, tình ý. ◇Kim Bình Mai 金瓶梅: Tây môn khánh tiếu đạo: Ta tu vi tẫn, biểu tình nhi dĩ 西門慶笑道: 些須微贐, 表情而已 (Đệ tam thập lục hồi).
b. Trên mặt hoặc bằng động tác tư thái bày tỏ tư tưởng cảm tình. ◇Hạ Diễn 夏衍: Diện bộ biểu tình lập khắc hòa hoãn hạ lai 面部表情立刻和緩下來 (Tẩu hiểm kí 走險記)
Có thể hiểu việc biểu tình là việc thể hiện tình cảm thái độ của người dân với chính quyền đối với một sự kiện, sự việc mà cụ thể ở đây là nguyên do thảm họa môi trường. Người dân tức giận vì sự chậm chễ của chính quyền trong việc xử lý một thảm họa môi trường , vì những thông tin hỗn loạn trên báo chí. Người dân đang mất dần niềm tin vào chính quyền và thể chế do môi trường , giáo dục, kinh tế tụt hậu, tham nhũng... Với cá nhân, mình hoàn toàn đồng ý với việc biểu tình ôn hòa để phản ứng với chính quyền đại diện cho chính người dân. Hơn bao giờ hết, chính quyền phải nhìn nhận lại việc quốc hội khóa 13 không đưa luật biểu tình vào chương trình làm việc cũng như phê duyệt là một sai lầm. Nếu chính quyền khôn ngoan, nên cần sớm thông qua luật biểu tình, và một chính quyền của dân do dân và vì dân thì không thể lo lắng bị lật đổ mà trì hoãn nó được.
Hình ảnh mình chụp ở Seoul cuộc biểu tình sau vụ chìm phà Sewol

Hình ảnh chuyên nghiệp của cảnh sát Seoul
Vậy biểu tình là gì ? Nếu tra từ điển hán việt thì nó có nghĩa như sau :
a. Biểu đạt cảm tình, tình ý. ◇Kim Bình Mai 金瓶梅: Tây môn khánh tiếu đạo: Ta tu vi tẫn, biểu tình nhi dĩ 西門慶笑道: 些須微贐, 表情而已 (Đệ tam thập lục hồi).
b. Trên mặt hoặc bằng động tác tư thái bày tỏ tư tưởng cảm tình. ◇Hạ Diễn 夏衍: Diện bộ biểu tình lập khắc hòa hoãn hạ lai 面部表情立刻和緩下來 (Tẩu hiểm kí 走險記)
Có thể hiểu việc biểu tình là việc thể hiện tình cảm thái độ của người dân với chính quyền đối với một sự kiện, sự việc mà cụ thể ở đây là nguyên do thảm họa môi trường. Người dân tức giận vì sự chậm chễ của chính quyền trong việc xử lý một thảm họa môi trường , vì những thông tin hỗn loạn trên báo chí. Người dân đang mất dần niềm tin vào chính quyền và thể chế do môi trường , giáo dục, kinh tế tụt hậu, tham nhũng... Với cá nhân, mình hoàn toàn đồng ý với việc biểu tình ôn hòa để phản ứng với chính quyền đại diện cho chính người dân. Hơn bao giờ hết, chính quyền phải nhìn nhận lại việc quốc hội khóa 13 không đưa luật biểu tình vào chương trình làm việc cũng như phê duyệt là một sai lầm. Nếu chính quyền khôn ngoan, nên cần sớm thông qua luật biểu tình, và một chính quyền của dân do dân và vì dân thì không thể lo lắng bị lật đổ mà trì hoãn nó được.
Hình ảnh mình chụp ở Seoul cuộc biểu tình sau vụ chìm phà Sewol

Hình ảnh chuyên nghiệp của cảnh sát Seoul
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
