Đọc nhiều fb quá đến nỗi nghi ngờ tất cả, nghi ngờ những người mình ngưỡng mộ, nghi ngờ cả kiến thức bản thân, nghi ngờ cả triết lý mình theo đuổi.
Người ta nói "dân thế nào thì chính quyền thế " , vậy nên người dân ( dân tộc VN ) phải nhìn nhận thói hư tật xấu của mình để tự sửa, điều chỉnh tốt hơn, song song với đó thì mới có chính quyền người dân mong muốn, theo ý nghĩa tốt hơn. Vậy điều này có đúng không ? Mình nghi ngờ điều nay lắm. Còn người là sản phẩm xã hội, nơi anh ta sống, những người anh ta giao tiếp, niềm tin anh ta theo đuổi, ý nghĩa cuộc sống anh ta phục vụ. Vâng, tất cả điều đó ảnh hưởng hình thành nên con người. Nói đến xã hội thật rộng lớn, cái gì tạo nên xã hội đó ? Hiến pháp là những điều luật gốc, những cam kết của người dân nhằm hướng đến một tổ chức cộng đồng văn minh ( Hẳn nói đến hiến pháp có lẽ 80% người dân VN chưa hiểu thực sự nó là cái gì :) ) và theo đó bầu nên một chính quyền đại diện người dân để quản lý xã hội cộng đồng. Xã hội vận hành dựa trên luật pháp và chính sách do nhà nước ban hành. Tuy nhiên, có một số chính quyền được nhân dân đưa lên tới bục vinh quang thì mong muốn mãi đứng trên bục vinh quang mà không có ý nhường lại cho nhân dân.
Vậy lỗi có phải do nhân dân không ? Câu hỏi này được chuyển cho ông SH, chủ tịt của QH 13 và chúng ta sớm có câu trả lời tại đây
Do cơ chế bầu cử Việt Nam là Đảng cử dân bầu, nên việc người dân không có một lựa chọn nào khác cả, nó là dị biệt so với mẫu số chung của các nước dân chủ trên thế giới. Nếu có một người dân nào muốn chọn một lựa chọn khác Đảng thì nhà tù luôn là một lựa chọn hữu hiệu mà Đảng, chính quyền dành cho họ.
Quay lại với chủ đề chính, vậy thì liệu rằng có thể có nhiều dân tốt trong một chính quyền tham nhũng và vẫn đầy bất công và giả dối , luôn có dùi cui và nhà tù dành cho những người bất đồng chính kiến. Và liệu rằng người tốt hiền lành ( như tôi chẳng hạn :D ) thì họ có ý thức đòi hỏi những quyền chính trị không ? Nếu xét ở môi trường xã hội VN tôi nghĩ đó là một điều khó, rất khó. Xã hội vận hành dựa trên hiến pháp, luật pháp cũng như chính sách của chính quyền. Và thường nếu quốc dân không đòi thì chính quyền cứ giữ mãi thôi,
Dù bị ảnh hưởng khá nhiều trong môi trường đại học bởi lý tưởng CNXH, tôi luôn mong rằng sẽ không có sự áp bức bóc lột giữa các giai tầng trong xã hội như đã từng xảy ra trong lịch sử : Xã hội Nông Nô, Phong kiến, tư bản man rợ ... Nhưng càng thêm tuổi, đọc thêm chút kiến thức, theo dõi các bài viết của những người khôn ngoan hơn , tôi thấy nếu một xã hội không có áp bức bóc lột như tôi hằng nghĩ thì hẳn nó lý tưởng quá, ảo tưởng điên rồ. Thay vào đó, tôi nghĩ mỗi xã hội ở giai đoạn nào cũng sẽ hình thành nên những giai tầng và hình thành nên mối liên kết đan quyện để tạo nên sức phát triển của xã hội . Tầng lớp tinh hoa, hay gọi là những tầng lớp tri thức phải dẫn dắt các giai tầng khác đến một xã hội hài hòa ( Chữ hài hòa có vẻ dễ nghe hơn ), họ có thể là những người đại diện chính quyền, hoặc tri thức hoạt động trong nhiều ngành xã hội. Họ phải có tính dân tộc, để nghĩ đến người dân khác mà không làm điểu tệ bạc.
Và xét nghĩ tầng lớp này có điều kiện tri thức và vật chất nên họ phải dẫn dắt dân tộc phát triển. Vì thế, tôi thiết nghĩ chính quyền phải nhận biết được những đặc tính xấu của xã hội, phải hiểu được bản chất con người trong xã hội là dễ làm điều xấu hơn là điều tốt. Nên cần phải giáo dục, cần phải dùng pháp luật nghiêm minh để xét xử không được phép nâng lên đặt xuống đối tượng nào. Có như thế thì dân mới nghe theo mà ủng hộ.
Tôi nghiêng về giải pháp từ trên xuống, sẽ tốt hơn là một giải pháp từ dưới lên. Chính quyền dùng nguồn hạn to lớn của xã hội để giáo dục quốc dân, cải tạo xã hội . Biết lắng nghe ý kiến của người dân qua mọi kênh thông tin. Biết tôn trọng sự khác biệt và nhìn nó qua lăng kính với tinh thần cầu thị và tôn chỉ 1 mục tiêu vì quốc gia dân tộc mà không phải đảng phái nào cả. Có như thế, trên dưới đồng lòng, dân biết cái khó của chính phủ, chính quyền cũng cảm nhận nỗi khổ của dân. Như hẳn quốc gia dân tộc hùng cường mà trường tồn. Một số ví dụ về giải pháp thay đổi từ trên xuống như Nhật Bản với thời Minh Trị đưa nước Nhật trở thành đế quốc, nước Mỹ với bản hiến pháp 1776 được đại trí thức lập ra 200 năm mà chỉ bổ sung chứ không hề vất bỏ.
Còn về giải pháp quốc dân thay đổi, tôi nghĩ hẳn sẽ khó lắm nếu không có một chính quyền vì dân thực sự. Giải pháp này đã được cụ Hồ và các nhà lãnh đạo cách mạng VN thực hiện từ năm 1945 đến nay. Và hẳn nó không thể là giải pháp tốt khi nhìn nhận vào lịch sử từ 45 đến nay. Nếu không thể có được giải pháp từ trên xuống mà phải thực hiện từ dưới lên, tôi hi vọng rằng tri thức của xã hội VN đủ lớn để biết sử dụng phương thức ôn hòa để cải biến xã hội chứ không phải một cuộc cách mạng lật đổ nữa. Dân tộc này đã chịu đủ đau thương ngàn năm rồi.
Chúng ta sẽ cần một Gandi hơn là ông cụ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét